Cứ tin và hãy cứ hy vọng

Trong cuộc đời có bao nhiêu người có thể cùng ta bước qua những bước chân vui buồn lặng lẽ?. Kẻ đến rất nhiều nhưng người bước cùng ta thì chỉ cần có một, duy nhất. Cái gọi là thề non hẹn biển, đời đời kiếp kiếp, không bằng một bước chân bước qua hoạn nạn cùng nhau.

Chẳng ai đo những bước chân đã qua trong đời, nhưng chính những bước chân song hành ấy lại là minh chứng rõ ràng nhất cho tình yêu chân thực. Đếm một ngày gắn bó không bằng đếm một bước chân bước tới vì nhau.

Hạnh phúc không phải là thứ trường tồn, hôm nay vui đấy, ngày mai cũng có thể buồn rồi, nhưng nếu vì buồn mà dừng lại thì vĩnh viễn chẳng thể biết ai sẽ là người đi bên mình dài nhất. Thật ra hạnh phúc tựa như những bước chân, bước một mình sẽ rất đơn độc, mệt mỏi chẳng biết phải tựa vào đâu, vậy thì cứ vì nhau mà bước tiếp, đắng cay nào rồi cũng sẽ qua hết mà thôi.
Ngoảnh đi ngoảnh lại – mãi mãi thì ra chẳng phải là giấc mơ không thể chạm tới, mãi mãi là ngày hôm qua, là những tháng ngày xanh – ta đã tìm thấy nhau, em vì anh mà đứng lại, anh vì em mà đợi chờ, ta vì nhau mà hi vọng, thế thôi, ngỡ là thật xa nhưng cũng thật gần.

Vậy thì hãy cứ yêu, cứ tin, cứ thất vọng, cứ hy vọng nhưng đừng bỏ lỡ những bước chân đã từng dừng lại, ngập ngừng của những thuở ban đầu thương nhớ. Bạn đã vì nhau đứng lại thì cũng hãy vì nhau bước tiếp những đoạn đường dài để cả hai cùng không đơn độc!

Viết một bình luận